Làm biếng cuối năm

Bữa nay 30 Tết. Việc thì dồn cả nùi cả chùm nhưng chắc vì trời âm u nên ta đâm ra làm biếng. Thêm nữa không lề mề, lần lữa thì hông phải là tui. Lâu lâu không blốc cũng nhớ nhớ. Nhớ nhớ rồi mở lên định gõ gõ thì lại lười lười. Cơ sự – như cuộc đời nói chung và mỗi ngày nói riêng – nó cứ quay lòng vòng lẩn quẩn như thế. Nhưng thôi bữa nay không phải ngày để chiêm ngẫm sự đời. Bữa nay là cuối năm con Trâu, mai là đầu năm con Cọp. Là lúc ngồi đếm coi năm rồi mình làm được những gì, năm sau mình định làm những gì.

Nói là năm rồi buồn nhiều hơn vui thì cũng không đúng. Nhưng nỗi buồn lớn nhất đối với mình từ trước tới giờ lại xảy ra tới hai lần trong cùng một năm – nhà mình mất đi cả Ông Nội và Ông Ngoại. Mình cứ nghĩ hai Ông giờ ở trên trời, lại khoác vai nhau tán chuyện như hồi còn sống. Hay nói đúng hơn là Ông Nội khoác vai Ông Ngọai và tán chuyện, còn Ông Ngoại thì chỉ hiền từ ngồi nghe. Giờ Ông Nội có thể đạp xe đi khắp nơi, trồng cây trồng cỏ; Ông Ngoại có thể vót tre đan rổ, nuôi cá nuôi chim. Hổng biết tư tưởng hiện đại là có nên tin vào “ở trển” hay không, nhưng mình thì cứ nghĩ tới cảnh thiên cung trong phim Tôn Ngộ Không mà suy ra. Thôi cũng nhẹ lòng, bớt nhớ hai Ông phần nào.

Nhà mình, như m’ tổng kết, giờ chỉ còn hai thế hệ. Rồi để bị Mẹ vặc lại liền lập tức, là ai bảo tụi con không chịu làm thêm một thế hệ nữa cho thành ba? Tới đây thì thôi 2 đứa ngậm ngùi tắt đài. Tại Mẹ cứ nóng ruột vậy, chứ chuyện gì, tới khi nó tới thì nó sẽ tới, mình chỉ cần bình tĩnh chờ tới khi nó tới, thì nó sẽ tới ngay thôi. Đó, dễ dàng như ra hẻm ăn hàng! Nhưng chắc vì Mẹ không ăn hàng, hoặc vì Mẹ biết mình ở đây không thể thích là nhảy đi ăn hàng được nên Mẹ vẫn không thấy là nó dễ dàng, mà lại cứ bứt rứt, day dứt, ấm ức như dzị đó. Ai dàà…

À, còn chuyện vui tiêu biểu trong năm thì ai cũng biết rồi, khỏi kể. Ai chưa biết (thế mí bạn cả năm nay trốn dưới cục đá nào? Dạo này giá nhà đất dưới đó có lên lắm hông?) thì đây: chuyện vui có hình một anh Tây. Đó, sốc hàng chưa? Mình thì không sốc lắm vụ anh ý hổng phải Dziệt Nam nhưng sốc là tại sao ảnh hợp với mình nhu dzị. (Chắc kiếp trước là người châu Á?) Anh chàng của mình, khách quan mà nói, thì rất tuyệt vời. Thiệt. Đó là khách quan đó. Còn chủ quan mà nói thì đôi khi còn hay bày bừa, và thỉnh thoảng hứng lên hay rủ mình làm những chuyện rất không đàng hoàng. Ví dụ như đi cắm trại giữa đồng không mông quạnh không có nước vòi và toi-lét, chỉ có một con sông đục đầy phù sa và rất nhiều bụi rậm. (Chứ mọi người nghĩ chuyện không đàng hoàng là chuyện gì? Hả? Hả?)

Nói chung là vui. Điển hình là mình dzí ảnh chả bao giờ cãi nhau. Mình có thằng bạn (đã từng) thân, nó biểu iu nhau mà không cãi nhau là yêu xạo, hổng thể nào không cãi được. Tao dzí bồ (cũ) cãi nhau chí chóe suốt ngày. Mình kêu bởi vậy giờ ẻm mới được thêm chữ cũ sau chữ bồ đó. Nhưng nó vẫn không tin mình. Mà thực ra thì mình cũng không hơn gì nó, hồi trước mình cũng chí chóe, tóe khói thường xuyên. Thấy mệt dễ sợ, mà lúc đó còn bé còn ngu, cứ tưởng đó là yêu là phải vậy. Giờ mới biết hổng phải. Không phải không có bất đồng ý kiến, nhiều nữa là đằng khác. Nhưng “đồng ý để được bất đồng” là cái mà Anh dạy mình, không phải bằng lời, mà bằng làm gương.

Nghĩ tới nghĩ lui, thấy người vui nhất chắc vẫn là Mẹ. Tiến được một bước đầu tiên gần tới cháu ngoại tương lai. Tuy còn nhiều bước nữa mới túm được cái chức Bà Ngoại, nhưng Mẹ luôn kiên cường bất khuất không bỏ cuộc, Mẹ vẫn hàng tuần ca bài ca “Khi nào cưới?” cho tới khi nào nó bảo “Tuần sau” Mẹ mới thôi.

Thôi, chúc mừng năm mới tới bạn bè gần xa heng! Cung hỉ phát tài! Giờ mình về phụ m’ (nấu) ăn đồ Tết đây.

~bmt(+n)hc~

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s