Grand plans

I talk of grand plans. Of achieving the world, winning the world, conquering the world. Well, okay, not really. Completely forgot for a moment there that I wasn’t Caesar. But at least, of travelling the world. Of seeing, hearing, smelling, tasting, feeling a good chunk of it, while I’m still on it. But nothing, nothing can ever compare to seeing my parents, to see them smile, frown, laugh, raise eyebrows. To hear them talk, scold, joke, raise voices. To hug them & kiss them, hold Mum’s hand and pat Dad’s tummy. Even if it means now and again there’d be arguments, err… I mean, disagreement. For it’s unlikely that they will ever stop pressuring, nor will I ever stop rebelling. For they’re the parents and I the first born. It’s our job, isn’t it, to uphold stereotypes? 😉

So I made a pact with myself, to stop by and see them every time I go on a major trip. Even if only for a short time. And frankly, short times are often sweeter, before we run out of patience for each other. I have done that the last few times (twice to China & once to the US), and will try my best to keep it up. How’s that for the best plan of the year, hey?

~bm~

Advertisements

Làm biếng cuối năm

Bữa nay 30 Tết. Việc thì dồn cả nùi cả chùm nhưng chắc vì trời âm u nên ta đâm ra làm biếng. Thêm nữa không lề mề, lần lữa thì hông phải là tui. Lâu lâu không blốc cũng nhớ nhớ. Nhớ nhớ rồi mở lên định gõ gõ thì lại lười lười. Cơ sự – như cuộc đời nói chung và mỗi ngày nói riêng – nó cứ quay lòng vòng lẩn quẩn như thế. Nhưng thôi bữa nay không phải ngày để chiêm ngẫm sự đời. Bữa nay là cuối năm con Trâu, mai là đầu năm con Cọp. Là lúc ngồi đếm coi năm rồi mình làm được những gì, năm sau mình định làm những gì.

Nói là năm rồi buồn nhiều hơn vui thì cũng không đúng. Nhưng nỗi buồn lớn nhất đối với mình từ trước tới giờ lại xảy ra tới hai lần trong cùng một năm – nhà mình mất đi cả Ông Nội và Ông Ngoại. Mình cứ nghĩ hai Ông giờ ở trên trời, lại khoác vai nhau tán chuyện như hồi còn sống. Hay nói đúng hơn là Ông Nội khoác vai Ông Ngọai và tán chuyện, còn Ông Ngoại thì chỉ hiền từ ngồi nghe. Giờ Ông Nội có thể đạp xe đi khắp nơi, trồng cây trồng cỏ; Ông Ngoại có thể vót tre đan rổ, nuôi cá nuôi chim. Hổng biết tư tưởng hiện đại là có nên tin vào “ở trển” hay không, nhưng mình thì cứ nghĩ tới cảnh thiên cung trong phim Tôn Ngộ Không mà suy ra. Thôi cũng nhẹ lòng, bớt nhớ hai Ông phần nào.

Nhà mình, như m’ tổng kết, giờ chỉ còn hai thế hệ. Rồi để bị Mẹ vặc lại liền lập tức, là ai bảo tụi con không chịu làm thêm một thế hệ nữa cho thành ba? Tới đây thì thôi 2 đứa ngậm ngùi tắt đài. Tại Mẹ cứ nóng ruột vậy, chứ chuyện gì, tới khi nó tới thì nó sẽ tới, mình chỉ cần bình tĩnh chờ tới khi nó tới, thì nó sẽ tới ngay thôi. Đó, dễ dàng như ra hẻm ăn hàng! Nhưng chắc vì Mẹ không ăn hàng, hoặc vì Mẹ biết mình ở đây không thể thích là nhảy đi ăn hàng được nên Mẹ vẫn không thấy là nó dễ dàng, mà lại cứ bứt rứt, day dứt, ấm ức như dzị đó. Ai dàà…

À, còn chuyện vui tiêu biểu trong năm thì ai cũng biết rồi, khỏi kể. Ai chưa biết (thế mí bạn cả năm nay trốn dưới cục đá nào? Dạo này giá nhà đất dưới đó có lên lắm hông?) thì đây: chuyện vui có hình một anh Tây. Đó, sốc hàng chưa? Mình thì không sốc lắm vụ anh ý hổng phải Dziệt Nam nhưng sốc là tại sao ảnh hợp với mình nhu dzị. (Chắc kiếp trước là người châu Á?) Anh chàng của mình, khách quan mà nói, thì rất tuyệt vời. Thiệt. Đó là khách quan đó. Còn chủ quan mà nói thì đôi khi còn hay bày bừa, và thỉnh thoảng hứng lên hay rủ mình làm những chuyện rất không đàng hoàng. Ví dụ như đi cắm trại giữa đồng không mông quạnh không có nước vòi và toi-lét, chỉ có một con sông đục đầy phù sa và rất nhiều bụi rậm. (Chứ mọi người nghĩ chuyện không đàng hoàng là chuyện gì? Hả? Hả?)

Nói chung là vui. Điển hình là mình dzí ảnh chả bao giờ cãi nhau. Mình có thằng bạn (đã từng) thân, nó biểu iu nhau mà không cãi nhau là yêu xạo, hổng thể nào không cãi được. Tao dzí bồ (cũ) cãi nhau chí chóe suốt ngày. Mình kêu bởi vậy giờ ẻm mới được thêm chữ cũ sau chữ bồ đó. Nhưng nó vẫn không tin mình. Mà thực ra thì mình cũng không hơn gì nó, hồi trước mình cũng chí chóe, tóe khói thường xuyên. Thấy mệt dễ sợ, mà lúc đó còn bé còn ngu, cứ tưởng đó là yêu là phải vậy. Giờ mới biết hổng phải. Không phải không có bất đồng ý kiến, nhiều nữa là đằng khác. Nhưng “đồng ý để được bất đồng” là cái mà Anh dạy mình, không phải bằng lời, mà bằng làm gương.

Nghĩ tới nghĩ lui, thấy người vui nhất chắc vẫn là Mẹ. Tiến được một bước đầu tiên gần tới cháu ngoại tương lai. Tuy còn nhiều bước nữa mới túm được cái chức Bà Ngoại, nhưng Mẹ luôn kiên cường bất khuất không bỏ cuộc, Mẹ vẫn hàng tuần ca bài ca “Khi nào cưới?” cho tới khi nào nó bảo “Tuần sau” Mẹ mới thôi.

Thôi, chúc mừng năm mới tới bạn bè gần xa heng! Cung hỉ phát tài! Giờ mình về phụ m’ (nấu) ăn đồ Tết đây.

~bmt(+n)hc~

Siblings

We stood face to face, hand in hand. Water up to our chest. The ocean was unusually still. Gentle waves shimmered a smooth, silky blue. I said, let’s jump. And we did. With all our might. At times in sync, other times not. Toes digging in sand. Hair flapping on back. Sea drops splashing on skin. We laughed and we laughed. Felt like kids again. Free. Carefree. Full of life. Full of love.

Laughter like golden bells. Ringing. Chiming. Tumbling in with winds and clouds. There are moments in life one never forgets.

She and I. Sisters. Best friends. For eternity.

~h&t~

Ông ngoại

Ông ngoại đã đi xa rồi, không còn gần kề các con các cháu các chắt rồi. Ông đi theo bà ngoại, đi theo ông bà nội, ở một nơi mình chưa biết sẽ ra sao. Năm hai ngàn lẻ chín – năm nay nhà mình không còn ông bà nữa. Có những nỗi buồn làm sao đó, nghẹn trong cổ không khóc được. Nhang khói nghi ngút mắt vẫn ráo hoảnh. Chỉ thấy nghẹn không thở được.

Mấy đứa cháu ở xa thường thì một, hai năm mới thăm ông một lần, nên vẫn cứ cảm thấy như ngày mai mua vé về nhà là lại chạy xuống thăm ông liền được. Lại được chọc ông khi ông hỏi vé ở bển về hết bao nhiêu hả bay? Được rủ ông chơi cờ tướng, pháo đầu ngựa đội. Ông chấp ba con xe pháo mã mà mấy đứa vẫn thua xiểng niểng, còn hễ dí được một quân của ông, hù ông nói ông ơi con ăn con tượng á, thì ông hất đầu kêu bay eng uống gì eng. Tại vì đơn giản là bay eng bao nhiêu rồi thì bay cũng thua ông. Được rủ ông chơi bài, nhất là mấy bữa Tết tụ tập xuống nhà dì, chơi tiến lên ông oánh con hai bị tụi nó chặt, ông kêu tao wính lộn, mắt nhìn hổng rõ, thôi cho tao lấy lên lại. Cho nên coi mòi là đám cháu chắt khoái đánh bài với ông hơn là đánh cờ.

Nhớ hồi mình nhỏ, bảy tám tuổi gì đó, mỗi lần cô giáo dạy đàn sắp tới nhà thì chuyên môn giả bộ đau bụng nhức đầu để khỏi phải học. Chạy vô nhăn nhó với ông, ngồi bên giường bắt ông kể chuyện Cóc Kiện Trời. Mỗi lần ông kể tới khúc Cóc phùng mang la hét cái gì đó, hình như lúc đó là đang “dằn mặt” Ông Trời, ông cũng trừng mắt làm mình sợ lắm. Lúc đó nhìn ông thật dữ, nhưng chỉ có mấy giây đó thôi chứ không đứa nào không biết ông ngoại hiền.

Nhớ ông đan rổ rá đẹp lắm, gien khéo tay Mẹ thừa hưởng từ ông, rồi Mẹ lại truyền lại cho mình. Nhớ ông rảnh còn tỉa que đan cho Mẹ, gọt tăm xỉa răng, cả đám cháu lại léo nhéo là tăm xỉa răng hiệu của ông là hiệu xịn, không nơi nào làm được. Rồi hồi xưa ông hay vấn thuốc hút, mùi thuốc nồng nồng, sau này con cháu nói quá thôi thì bỏ. Nhưng mình vẫn nhớ cái mùi hăng hăng đó. Rồi ông dạy mình viết chữ Tàu, chữ Nôm, viết tên họ hết cả nhà. Chữ Trà tiếng Tàu mình đọc được là cũng nhờ hồi đó ông dạy cho. Nhớ ông hay dẫn TM đi mẫu giáo gần nhà. Tướng ông đậm đậm, TM bé xíu lon ton kế bên.

Nhớ những cái nhỏ nhỏ vậy, viết ra để sau này không quên. Để ông ở nơi an bình xa thật xa đó, thỉnh thoảng nhìn về vẫn thấy con cháu luôn nhớ thương ông. Ông ơi…

~bmthc~

Sên, mứt, và mười hai năm

Nửa đêm đang nằm khèo đọc truyện ngắn của Lý Lan, thấy chữ “sên mứt” tự nhiên giựt mình cái đùng. Mới nhớ là bao lâu rồi không nghe, không dùng chữ “sên” mà không phải để nói tới loài động vật tròn tròn nhớt nhớt, bò chậm rì chậm rịt, hay ăn lá cây non. Chữ sên theo động từ – sơ qua sơ lại một món gì đó trong nồi hoặc chảo, cho tới khi nó khô hay kẹo lại.

Mở một cái ngoặc đơn bự chảng ở đây. Là vì nhân tiện đó bèn nhớ luôn mỗi lần Tết dì Cúc hay làm mứt dừa non. Không có tiệm nào bán ngon bằng. Dừa non trắng nõn, trong trong, lớp đường cát trắng mịn màng ở ngoài, bùi bùi, béo béo, ngọt ngọt, thanh thanh. Ăn tới trẹo hàm, rụng răng, thiếu điều phải thay nguyên hàm răng giả cũng còn chưa ngán. Dì biết cả đám cháu ghiền, (không biết sao được khi mà lần nào xuống nhà dì, bao nhiêu vốn liếng từ vựng tụi nó cũng đem quẳng ráo trọi, chỉ để lại có mỗi hai chữ dùng để kèo nhèo, “mứt dừa, mứt dừa, mứt dừa”), nên năm nào làm cũng làm thêm cho tụi nó một bịch thiệt bự từ khoảng 23 Tết. Tới 26 Tết là hết sạch trơn, không còn lấy một vụn đường làm vốn. Thôi thì tự biện bạch là khách ăn mứt ngon mua ngoài tiệm cũng được. Có màu xanh xanh vàng vàng dòm cho vui mắt, cho có không khí Tết. Còn mứt đơn giản nhà làm thì để nhà ăn thôi vậy. Đóng ngoặc đơn ở đây.

Trở lại vụ truyện. Mấy ngày nay chán đọc sách “tiếng người”, chuyển qua gặm dần đám truyện “tiếng ta” đợt rồi quơ ở bên nhà qua. Bữa ra Hà Nội, trước khi về lại TP có 2 tiếng không biết làm gì, nhờ bà bác thả ngoài hiệu sách Tràng Tiền, đi một vòng múc được chừng 12 cuốn sách. Xong rồi về tới nhà lôi ra ngốn lấy ngốn để, vì biết là đâu có rinh hết được qua đây. Qua tới đây thì còn vỏn vẹn được có 3 cuốn, lại đâm ra tiếc rẻ để giành, giờ mới lấy ra dè sẻn từng chút một. Mà nói cho có vậy thôi, chứ làm quái gì sẻn với dè cho nổi, đọc một lèo hai tiếng hết mất tiêu cuốn Lý Lan rồi. Ai da…

Xong rồi đang nhân tiện vừa mới giựt mình vụ “sên mứt”, bèn giựt luôn cái uỳnh một phát nữa, là mới đó mà 12 năm rồi. MƯỜI HAI NĂM! Giàng ôi! Tổng cộng tới giờ mình đã ở “xứ người” được đúng hai phần năm cuộc đời rồi. Sáu năm nữa là sẽ thành nửa này nửa nọ. Mỡ nạc tùm lum.

Nghĩ cũng tức cười, cái ngày này 12 năm trước lớ ngớ tới Melbourne, bước chân vào một gia đình hai ông bà người Úc (chưa già lắm) và một anh con trai (lớn hơn mình hai tuổi). Hôm qua cũng giành thời gian với hai ông bà người Úc khác (cũng chưa già lắm) và một anh con trai khác (hơi già hơn anh trước). Nghĩ lại coi 12 năm rồi mình thay đổi bao nhiêu. Nhiều lắm! Cái ngày đầu tiên gọi bà chủ nhà là Mrs. Elizabeth. Bà cười, kêu gọi tên thôi, không có Mrs. Mình thấy kỳ quá, ở nhà mà gọi Mẹ mình bằng tên thì có mà ăn bợp tai nổ đom đóm mắt. Rồi thì từ từ cũng quen, cũng nhập gia tùy tục, cũng biết “khi ở Rome” thì phải làm thế nào.

Cho tới giờ thì khi người ta khen ôi em có làn da rám nắng đẹp quá thì đã biết nghếch mặt tự hào. Người ta bảo mắt em một mí dài vậy nhìn lạ quá thì đã biết híp mắt (cho nó bé thêm) mà cười sung sướng. Người ta trầm trồ tóc em đen quá thì đã biết khỏi cần đi nhuộm cho khác với mấy tỉ người châu Á khác làm chi cho mệt. Nên có lẽ một phần nào đó thì cũng đã thành người Rome rồi.

Hôm qua Mẹ anh hái cho một bịch tắc to uỳnh. (Mà Ba mình và các bác bên nội thì sẽ gọi là quả quất.) Cái cây trước nhà Mẹ anh sai trái, cành nào cành nấy lúc la lúc lỉu. Bà hỏi con tính làm gì với nguyên đám tắc này? Ở đây bác toàn để nó rụng rồi lại phải quét đi. Trong đầu mình hiện ngay ra cái hình ảnh chén tắc dầm với mật hấp trong nồi cơm điện. Lúc cơm chín, lấy cái chén ra thì ở ngoài chén dính đầy cơm. Mẹ hay làm để ngậm cho đỡ ho, thông cổ. Rồi mùa Tết mua được cây tắc nhiều trái thì bỏ vô lọ ngâm đường pha nước uống. Hôm qua mình lười miêu tả chuyện chén tắc trong nồi cơm điện, bèn giải thích qua loa với Mẹ anh là con đem về hấp với mật ăn cho mát cổ. Mọi người cũng gật gù. Thì làm sao mà hình dung được mấy hột cơm dính ở ngoài cái chén như thế nào. Làm sao mà hình dung ra được là tới hồi ăn hết tắc, muốn rửa chén thì phải ngâm trong nước cho mấy hạt cơm nó rã hết ra, chứ không thì chà mệt nghỉ ra làm sao.

Có những cái nhỏ nhỏ vậy, lụn vụn vậy, để nhớ nhà, nhớ Ba Mẹ, nhớ bà con họ hàng. Rồi tới con mình sau này liệu nó có còn biết chén tắc hấp mật trong nồi cơm điện là cái quái gì hay không?

Kể lể tới đây thì có khi bà con lại thấy chạnh lòng. Nhất là đám bạn cùng cảnh chim non xa mẹ như mình. (Tuy là nói huỵch toẹt ra thì chả đứa nào còn non nớt chi nữa.) Nhưng mà mình thì không vậy, mình tự hào là người lạc quan, yêu đời, chỉ nhìn mặt tốt của sự việc. Ít ra thì em nó cũng có cố gắng. Nên có những việc tất yếu nó phải xảy ra, thì mình chấp nhận là nó phải xảy ra thôi. Có buồn đau, day dứt, bứt rứt (vì không được ăn mứt), thì cũng hổng được tích sự gì, chỉ tổ quạu quọ với mọi người xung quanh. Nói chứ như cái chuyện nhuộm răng đen, ăn trầu, mặc yếm, vấn tóc trong khăn, tới thời Mẹ mình thì cũng có ai còn làm nữa đâu. Nên nghĩ về quá khứ để mà thương, rồi vậy thôi, chứ không buồn. Nghĩ về tương lai thì để tính, chứ không lo. Tinh thần vững như vậy, thì xíu nữa lên chat với Mẹ mới gồng mình chịu nghe cái vụ “bao giờ tụi con định…?” được chứ, phải không nè?

~htt~

(Tết này muốn tự làm mứt dừa, nhưng biết cướp đâu ra dừa non mà làm đây ta?)

lần

Ồ sao bé không viết? Ồ sao bé không viết?

Chị Q. email báo tin dọn “nhà” và hỏi sao hông thấy em kể chuyện về VN. Tự nhiên nhớ hồi nhỏ xíu, cả nhà mới dọn từ ngoài Bắc vô, m’ 3 tuổi đi học mẫu giáo Hoa Lư (từ bé đã được học trường điểm!) rồi về nhà nghêu ngao cái bài hát ngộ ngộ đó. Nên mình cũng tính lôi wép-cam ra giải thích dài dòng như vầy:

“Đưa hai tay ra nào, nắm lấy cái key(board), lắc lư cái mo(nitor), lắc lư cái mo(nitor). Ồ sao bé không blog? Ồ sao bé không blog?”

Xong rồi sẽ báo cáo với toàn dân là quanh đi quẩn lại cũng chỉ có 1 lý do, đó là vì bé làm biếng! Vì dạo này “ngoài đời thật” bé líu lo nói nhiều quá nên bớt nhu cầu cần viết & thời gian cho blog.

Nhưng nghĩ kỹ thêm nữa thì cũng vì đợt rồi về nhà cập rập quá, đuợc có đúng 8 ngày! Chưa khi nào về như lần vừa rồi, về mà như đi công tác. Coi có mắc cỡ không? Nghĩ cho kỹ, nói cho thẳng, thì kỳ rồi về có lẽ buồn nhiều hơn vui. Đếm chi tiết ra thì như vầy:

Buồn: Ở nhà với Ba Mẹ chả được bao nhiêu hết trơn. Toàn đi ì xèo tá lả.

Vui: Ra Hà Nội được 2 ngày thì đi Hải Phòng 1 ngày. Ở Xì Goòng 7 ngày thì đi Bình Phước 1 ngày. Đi thăm được hết phần lớn họ hàng cả 2 bên nội ngoại. Có những chú bác, cô dì, anh chị, cháu chắt, biết bao năm rồi mình không gặp. Tính theo vai vế thì mình đã có cháu gọi bằng bà. BÀ! Mẹ nó gọi mình là cô. Ôi Giàng ôi! Thằng nhóc 7 tuổi chạy lanh quanh chơi với mình mà một điều bà ơi, hai điều bà ơi, cháu dễ thương quá đi mà bà thì chỉ muốn lăn đùng ra mà xỉu thôi!

Buồn: Ông nội mất. Không muốn viết nhiều sợ lại không cầm được…

Vui: Ông ngoại có khỏe hơn một xíu. Xuống thăm ông vẫn chọc ông được. Chỉ không có thời gian rủ ông chơi cờ tướng thôi. Ông lại hỏi tiền vé máy bay từ bển về là bao nhiêu hả bay? Lần trước ông cũng hỏi, mình xớn xác muốn chọc ông, kêu dạ hai triệu lận ông. Ông biểu ủa vậy là rẻ hơn vé từ đây ra Hà Nội hả bay? Làm mình trớt quớt, đớ lưỡi không biết đáp sao. Nên kỳ này rút kinh nghiệm, nói dạ vé khứ hồi mười triệu đó ông. Ông trợn mắt kêu chuuu cha méc dữ! Bay lấy tiền đâu mà đi tới đi lui như dzầy? Mình thưa dạ tiền ông lì xì con hồi năm ngoái đó. Ông cười khà, kêu bay lại chọc tao!

Vui: Kể cho Ba Mẹ nghe về A. Chuẩn bị tinh thần gồng mình chịu sóng to gió lớn. Xong rồi hơi bị hẫng vì ngay lúc kể thì hông thấy có bão táp gì. Cái này không cần diễn giải nhiều chắc ai cũng hiểu.

Buồn: Cái tội hí hửng sớm. Chít mày chưa con! Vì ngay ngày hôm sau thì “sóng gió đã càn qua đây”, đội lốt một câu hỏi đơn giản là “bao giờ cưới?” Hơ. Nguyên 1 quả bom bự chảng gói gọn trong vỏn vẹn có 3 chữ thôi. Bắc Triều Tiên còn phải bái ông bà bô mình làm sư tổ. Lại được nghe bài ca không bao giờ thôi, là tại sao con chưa ổn định. (“Ồ sao bé không ổn? Ồ sao bé không ổn? Mà hình như đúng là không ổn thật!) Ôi cái chữ ổn định cũng lắm ý nhiều nghĩa, tùy người ta muốn dòm nó từ khía cạnh nào. Ai daaa…

Thôi, nói túm lại là còn nhiều chuyện lắm mà bé lại lười rồi. Thôi các cô cho bé đi măm rồi đi ngủ trưa nha.

~t2~

Short update

Ong noi (my paternal grandpa) passed away 8 days ago today :(. My tickets were booked for Hanoi long ago, but I didn’t make it home in time. After the initial shock, I think we’re still numb. It hasn’t really kicked in yet. I still can’t bring myself to believe that he’s gone. Forever. It’s not true. Tell me it’s not!

Life is fickle. What do you do?

Anyhow, quick updates:

1. I’ts fff-reeeee-zing! There’s already more than half a metre of snow on Mt. Buller and it’s barely mid-June.  If I weren’t leaving for Asia soon, I’d totally get myself up the mountain to ski, making the most of attractive early-bird deals. Will have to leave that till August now.

2. I’m down with the flu. It sucks! So freakin’ annoying! My immune system needs a good kick up the rear. It’s been playing up too often these months. Time to go back to the gym. Will do that after the trip.

3. Decided to drop one subject next semester, down to just one now. Tried two last time and it was harrowing! No time for anything but work, study, sleep, work, study, sleep, work, study, sleep. Haven’t touched the piano for yonks. Dancing only once/ twice a week. Barely saw any friends. In short, hardly had time to scratch my bum, so to speak. Rushing through life yet NOT living it. Me no likey. Me gonna change. Me gonna spend more time bum-scratching living me life!

4. This trip is gonna be a BIG one. Not chronologically, but geographically. (Looking at me saying big words!) Meaning lots of time in transit. LOTS. Meaning it’s “grazing”. Hopping on the surface. Meaning it’ll be over in a whirlwind, a lightning, a blur. Ppp-zzt! Over! Gone!

Not how I usually like to travel at all, but I’ve got little choice this time. If only there was a slow-motion function for life. Oh well, it’s still exciting! And I’ll get to be in Vietnam in (Northern hemisphere) summer. This is the second time in all the 12 years I’ve been away. All the other times were in Dec/Jan.

Will have to make sure I don’t overstuff myself with fruits. Already have a long long list. Care to hear? Mangosteens, jackfruits, sapodillas, mangosteens, mangoes, longans, lychees, mangosteens, rambutans, custard apples, soursops, and did I mention mangosteens?

OMG my keyboard’s soaked. So r r yy. .  . Lo o ks   l  i Ke  y oU r s   a rE   t Oo!

~leaf~