New soapboxes

**NOTE**

This page will no longer be updated.

Check out my new Vietnamese Blog here, and English Blog here. See you there, and there!

—————————————–

Despite Melbourne’s property prices rocketing faster than Apollo shuttles, online doain names seem to be at their cheapest. So in I jumped and got myself a nice little block of “land” with dual occupancy potential, then sub-divided it and whacked on two townhouses. No council permit necessary.

WordPress.org “home package” turned out to be quite easy to build, especially after lots of work with Zen Cart which trained me for this whole open-source shenanigan. Customising is fun but I do miss the community feel of WordPress.com, which is like a body corporate, where certain functions are given but others are restricted. Ah well, time to move out of the nanny flat and find my own space, I reckon.

So well, here we are, my spanking new soapboxes – one for my first language and one for the second. One given, one acquired, both loved equally. Not to be a separatist but I think this way I’ll have more incentive to write, especially in Vietnamese because I’m a little ashamed I don’t write and read it as much, living in Australia and having an English speaking other half and all. And from that, hopefully my translation dream will begin to materialise. One should always hope, hey?

So folks, update your address book / bookmark bar please ;). And come visit me! I’ve got a new couch, a massive chocolate cupboard, and lots of spare bedrooms.

~htt~

Language lessons

Him (tapping at my flat, squat, snub Asian nose): Button! Button! What’s “button” in Vietnamese?

Me (tossing between the Northern and Southern Vietnamese terms, then decided on what I use most): Hột nút.

Him (pronounced it as English words): Hot nut?

Me: Hahaaa! Thanks! That works too. But technically, the ‘o’ in ‘hột’ is like the ‘o’ in ‘hone’, not ‘-aw-‘ like in ‘hot’ or ‘pot’. And the ‘u’ is always ‘-oo-‘ in Vietnamese. So it should be “hot noot”.

Him: Oh, I see. Hot nude?

Me: That’s it. I’m sending you to a proper language school! A non-R-rated one!

~tt~

Mình đã dụ khị ảnh như thế nào

Bà con bình tĩnh. Mình hổng tính kể chuyện tìn củm tâm lý xã hội, hai đứa quen nhau ra sao, trong hoàn cảnh nào, ai nắm tay ai trước, ai rủ ai đi ăn lần đầu tiên, hay gì gì đâu. Dị lắm. Cái này là dụ dỗ đi chơi. Cơ sự như vầy:

Anh kể lể: Bạn anh cả nhóm rủ nhau tháng 8 này đi New Zealand trượt tuyết cho sướng. Tuyết ở đây vừa ít vừa nhão vừa mau tan, lại vừa mắc tiền. Ở bên đó cả tuần chỉ tốn cỡ 3, 4 ngày bên đây thôi, tính luôn cả tiền vé máy bay.

Mình sáng mắt: Vậy mình đi đi!

Anh trầm ngâm: Nhưng mà năm nay còn bao nhiêu chuyện phải lo…

Mình hùng hổ: Hmm… Thì lo thì lo, đi thì đi. Lo từ giờ tới lúc đi, rồi đi, rồi đi về lại lo tiếp. Lo nó có chạy đi đâu đâu mà anh sợ. Đi có 1 tuần 10 ngày gì thôi mà.

Anh phân vân: Ờ. Thì chỉ tại năm ngoái mình mới đi Mt. Buller rồi.

Mình phân tích: Thì em biết. Nhưng anh nghĩ coi nha, giả dụ mình tính năm sau có em bé. (Giả dụ thôi nghe.) Coi như từ lúc đó tới khi nó 5 tuổi là mình kẹt không tuyết tiếc, trượt triếc gì được đâu.

Anh cương quyết: 3 tuổi thôi! 3 tuổi cho nó học ski được rồi.

Mình bấm đốt ngón tay nói lèo lèo một hơi: Rồi, cứ cho như là 3 tuổi mình đã lôi nó lên núi lạnh ngắt lạnh ngơ, bắt đi học Ski School cho té ầm ầm chơi vậy đi. Nhưng nếu tính có 4 đứa thì tới lúc đứa đầu 3 tuổi, đứa sau mới có 1 tuổi. Rồi tới khi đứa đầu 5 tuổi, đứa sau 3 tuổi, lại thêm đứa nữa 1 tuổi. Rồi đứa 7, đứa 5, đứa 3, đứa 1. Rồi tới khi đứa Út 3 tuổi thì vị chi là 10 năm nữa mình mới đị trượt tuyết lại đươc à nha.

Anh trợn ngược mắt: Trời đất! Thôi vậy mình đi năm nay. Em coi vé đi rồi mình book heng.

Túm lại ngắn gọn là chuyến đi tháng 8 này đã được quyết định như rứa đó. Ai nói phụ nữ thông minh tháo vát biết thu vén vậy mà cũng đúng nghe. Hí hí.

~a&h~

Lúc phải lo thì hay nghĩ vẩn vơ

Tuy còn đang ngay ngáy vụ núi lửa Iceland đang ầm ầm ì ì phun xịt loạn xạ, chả biết chuyến bay của mình sẽ ra sao. Nhưng vẫn phải cong đuôi kiếm mua vé xe lửa, vé máy bay, & đặt khách sạn ở bên “bển”. (“Bển” kỳ này là châu Âu.) Tự nhiên chợt nghĩ không biết mấy người đã ở bển rồi thì dòm hoài mấy tòa nhà cổ, đi hoài mấy bảo tàng xưa, chơi lang thang hoài mấy công viên đầy cây đầy hoa, học hoài đủ các thứ tiếng khác nhau, nói chung là có ngàn vạn dịp để v.v. hoài những cái v.v. thì có chán không nhỉ?!?

Hmm… máu ghen tị lại nổi lên đầy người rồi nè. Thôi tập trung đi! Tự an ủi mình là ít ra thì chỉ còn có hai tuần nữa, mình cũng được xí xọn v.v. một số những cái v.v. ấy. Thôi coi như kế hoạch trước 30 tuổi tuy có hơi bị trì trệ một chút xíu, cũng chưa đến nỗi nào lắm. Nước coi mòi vẫn còn để tát.

Cứ phải nhìn đời thấy nửa ly nước đầy như vậy mới được. Heng!

~t2 but one~

Trường ca Bánh khọt

Phải công nhận, 8 đồng rưỡi bỏ ra mua cái khuôn bánh khọt là phi vụ đầu tư có lời nhất của mình trong mấy tháng qua! Bốn bữa rồi ngày ăn bánh khọt hai lần mà còn chưa ngán. Tuy nhiên sau đợt Tết ăn bánh chưng tới mức lúc đứng lên sắp không tự dòm thấy được ngón chưn, thì giờ nguy cơ béo phì lại đang rình rập. Làm bánh khọt nhớ hồi nhỏ học lớp 5 lớp 6, suốt ngày lúp xúp với mấy đứa em đổ bánh khọt, làm mứt thơm, làm bánh tiêu không phồng. (Số là vì đi cả vòng chợ Tân Định hỏi mua bột nổi mà không ai bán, nên đủ hết các thành phần, mùi vị y như tiệm, nhưng chỉ mỗi tội cái bánh tiêu nhỏ xíu như trái banh bóng bàn, đặc quánh, chiên lên nhai rau ráu.)

Thôi hẹn mấy tuần nữa rảnh rảnh, rủ đám lau nhau bạn mình qua xơi bánh khọt tiếp! hê hê…

~nước dừa~

Làm biếng cuối năm

Bữa nay 30 Tết. Việc thì dồn cả nùi cả chùm nhưng chắc vì trời âm u nên ta đâm ra làm biếng. Thêm nữa không lề mề, lần lữa thì hông phải là tui. Lâu lâu không blốc cũng nhớ nhớ. Nhớ nhớ rồi mở lên định gõ gõ thì lại lười lười. Cơ sự – như cuộc đời nói chung và mỗi ngày nói riêng – nó cứ quay lòng vòng lẩn quẩn như thế. Nhưng thôi bữa nay không phải ngày để chiêm ngẫm sự đời. Bữa nay là cuối năm con Trâu, mai là đầu năm con Cọp. Là lúc ngồi đếm coi năm rồi mình làm được những gì, năm sau mình định làm những gì.

Nói là năm rồi buồn nhiều hơn vui thì cũng không đúng. Nhưng nỗi buồn lớn nhất đối với mình từ trước tới giờ lại xảy ra tới hai lần trong cùng một năm – nhà mình mất đi cả Ông Nội và Ông Ngoại. Mình cứ nghĩ hai Ông giờ ở trên trời, lại khoác vai nhau tán chuyện như hồi còn sống. Hay nói đúng hơn là Ông Nội khoác vai Ông Ngọai và tán chuyện, còn Ông Ngoại thì chỉ hiền từ ngồi nghe. Giờ Ông Nội có thể đạp xe đi khắp nơi, trồng cây trồng cỏ; Ông Ngoại có thể vót tre đan rổ, nuôi cá nuôi chim. Hổng biết tư tưởng hiện đại là có nên tin vào “ở trển” hay không, nhưng mình thì cứ nghĩ tới cảnh thiên cung trong phim Tôn Ngộ Không mà suy ra. Thôi cũng nhẹ lòng, bớt nhớ hai Ông phần nào.

Nhà mình, như m’ tổng kết, giờ chỉ còn hai thế hệ. Rồi để bị Mẹ vặc lại liền lập tức, là ai bảo tụi con không chịu làm thêm một thế hệ nữa cho thành ba? Tới đây thì thôi 2 đứa ngậm ngùi tắt đài. Tại Mẹ cứ nóng ruột vậy, chứ chuyện gì, tới khi nó tới thì nó sẽ tới, mình chỉ cần bình tĩnh chờ tới khi nó tới, thì nó sẽ tới ngay thôi. Đó, dễ dàng như ra hẻm ăn hàng! Nhưng chắc vì Mẹ không ăn hàng, hoặc vì Mẹ biết mình ở đây không thể thích là nhảy đi ăn hàng được nên Mẹ vẫn không thấy là nó dễ dàng, mà lại cứ bứt rứt, day dứt, ấm ức như dzị đó. Ai dàà…

À, còn chuyện vui tiêu biểu trong năm thì ai cũng biết rồi, khỏi kể. Ai chưa biết (thế mí bạn cả năm nay trốn dưới cục đá nào? Dạo này giá nhà đất dưới đó có lên lắm hông?) thì đây: chuyện vui có hình một anh Tây. Đó, sốc hàng chưa? Mình thì không sốc lắm vụ anh ý hổng phải Dziệt Nam nhưng sốc là tại sao ảnh hợp với mình nhu dzị. (Chắc kiếp trước là người châu Á?) Anh chàng của mình, khách quan mà nói, thì rất tuyệt vời. Thiệt. Đó là khách quan đó. Còn chủ quan mà nói thì đôi khi còn hay bày bừa, và thỉnh thoảng hứng lên hay rủ mình làm những chuyện rất không đàng hoàng. Ví dụ như đi cắm trại giữa đồng không mông quạnh không có nước vòi và toi-lét, chỉ có một con sông đục đầy phù sa và rất nhiều bụi rậm. (Chứ mọi người nghĩ chuyện không đàng hoàng là chuyện gì? Hả? Hả?)

Nói chung là vui. Điển hình là mình dzí ảnh chả bao giờ cãi nhau. Mình có thằng bạn (đã từng) thân, nó biểu iu nhau mà không cãi nhau là yêu xạo, hổng thể nào không cãi được. Tao dzí bồ (cũ) cãi nhau chí chóe suốt ngày. Mình kêu bởi vậy giờ ẻm mới được thêm chữ cũ sau chữ bồ đó. Nhưng nó vẫn không tin mình. Mà thực ra thì mình cũng không hơn gì nó, hồi trước mình cũng chí chóe, tóe khói thường xuyên. Thấy mệt dễ sợ, mà lúc đó còn bé còn ngu, cứ tưởng đó là yêu là phải vậy. Giờ mới biết hổng phải. Không phải không có bất đồng ý kiến, nhiều nữa là đằng khác. Nhưng “đồng ý để được bất đồng” là cái mà Anh dạy mình, không phải bằng lời, mà bằng làm gương.

Nghĩ tới nghĩ lui, thấy người vui nhất chắc vẫn là Mẹ. Tiến được một bước đầu tiên gần tới cháu ngoại tương lai. Tuy còn nhiều bước nữa mới túm được cái chức Bà Ngoại, nhưng Mẹ luôn kiên cường bất khuất không bỏ cuộc, Mẹ vẫn hàng tuần ca bài ca “Khi nào cưới?” cho tới khi nào nó bảo “Tuần sau” Mẹ mới thôi.

Thôi, chúc mừng năm mới tới bạn bè gần xa heng! Cung hỉ phát tài! Giờ mình về phụ m’ (nấu) ăn đồ Tết đây.

~bmt(+n)hc~

Ông ngoại

Ông ngoại đã đi xa rồi, không còn gần kề các con các cháu các chắt rồi. Ông đi theo bà ngoại, đi theo ông bà nội, ở một nơi mình chưa biết sẽ ra sao. Năm hai ngàn lẻ chín – năm nay nhà mình không còn ông bà nữa. Có những nỗi buồn làm sao đó, nghẹn trong cổ không khóc được. Nhang khói nghi ngút mắt vẫn ráo hoảnh. Chỉ thấy nghẹn không thở được.

Mấy đứa cháu ở xa thường thì một, hai năm mới thăm ông một lần, nên vẫn cứ cảm thấy như ngày mai mua vé về nhà là lại chạy xuống thăm ông liền được. Lại được chọc ông khi ông hỏi vé ở bển về hết bao nhiêu hả bay? Được rủ ông chơi cờ tướng, pháo đầu ngựa đội. Ông chấp ba con xe pháo mã mà mấy đứa vẫn thua xiểng niểng, còn hễ dí được một quân của ông, hù ông nói ông ơi con ăn con tượng á, thì ông hất đầu kêu bay eng uống gì eng. Tại vì đơn giản là bay eng bao nhiêu rồi thì bay cũng thua ông. Được rủ ông chơi bài, nhất là mấy bữa Tết tụ tập xuống nhà dì, chơi tiến lên ông oánh con hai bị tụi nó chặt, ông kêu tao wính lộn, mắt nhìn hổng rõ, thôi cho tao lấy lên lại. Cho nên coi mòi là đám cháu chắt khoái đánh bài với ông hơn là đánh cờ.

Nhớ hồi mình nhỏ, bảy tám tuổi gì đó, mỗi lần cô giáo dạy đàn sắp tới nhà thì chuyên môn giả bộ đau bụng nhức đầu để khỏi phải học. Chạy vô nhăn nhó với ông, ngồi bên giường bắt ông kể chuyện Cóc Kiện Trời. Mỗi lần ông kể tới khúc Cóc phùng mang la hét cái gì đó, hình như lúc đó là đang “dằn mặt” Ông Trời, ông cũng trừng mắt làm mình sợ lắm. Lúc đó nhìn ông thật dữ, nhưng chỉ có mấy giây đó thôi chứ không đứa nào không biết ông ngoại hiền.

Nhớ ông đan rổ rá đẹp lắm, gien khéo tay Mẹ thừa hưởng từ ông, rồi Mẹ lại truyền lại cho mình. Nhớ ông rảnh còn tỉa que đan cho Mẹ, gọt tăm xỉa răng, cả đám cháu lại léo nhéo là tăm xỉa răng hiệu của ông là hiệu xịn, không nơi nào làm được. Rồi hồi xưa ông hay vấn thuốc hút, mùi thuốc nồng nồng, sau này con cháu nói quá thôi thì bỏ. Nhưng mình vẫn nhớ cái mùi hăng hăng đó. Rồi ông dạy mình viết chữ Tàu, chữ Nôm, viết tên họ hết cả nhà. Chữ Trà tiếng Tàu mình đọc được là cũng nhờ hồi đó ông dạy cho. Nhớ ông hay dẫn TM đi mẫu giáo gần nhà. Tướng ông đậm đậm, TM bé xíu lon ton kế bên.

Nhớ những cái nhỏ nhỏ vậy, viết ra để sau này không quên. Để ông ở nơi an bình xa thật xa đó, thỉnh thoảng nhìn về vẫn thấy con cháu luôn nhớ thương ông. Ông ơi…

~bmthc~